• Số sao

  • Mã thẻ

    GSC079

  • 11

  • 5

「Vì ngươi đã rất cố gắng suốt một năm qua, nay nhân lúc xuân về trên nước Nam, Trẫm chúc khanh một năm mới vạn sự như ý.」


Đối với người nước Nam, xuân luôn là mùa đáng mong chờ. Ngoài khí trời dễ chịu, đó là mùa của hoa cỏ, mùa vụ và lễ tết. Tết nguyên đán trong dân gian là ngày quan trọng nhất, thế nên không có gì ngạc nhiên khi một nơi lễ nghi phức tạp như hoàng triều, ngày Tết lại thêm phần xa hoa và long trọng.


Nguyễn Ánh đã trải qua phần lớn thời gian trong đời tranh đoạt thiên hạ. Ngay từ thời niên thiếu, chàng đã là đứa nhỏ không cha, cuộc sống khó khăn. Rồi lại gặp cảnh loạn ly, mỗi ngày thức dậy nếu không phải đương đầu với gươm đao, thì cũng phê duyệt tấu sớ, lăn lộn trong xưởng tàu. Từng người trong gia tộc ngã xuống theo năm tháng, đến khi đặt chân về lại đô cũ, quay đầu nhìn lại mới giật mình rằng bao nhiêu mùa xuân đã qua đi. Nguyễn Ánh mong rằng cái Tết đầu tiên từ ngày nhất thống sơn hà phải thật rực rỡ. Một mùa xuân của đại phúc, mở ra một kỷ nguyên thịnh trị cho nước Nam.


Ngày mồng một Tết, bá quan văn võ mặc lễ phục tề tựu tại triều chúc mừng nhà vua và hoàng tộc. Ngày mồng hai, nhà vua đến bái lạy nơi thờ phụng tổ tiên. Nhà vua cũng theo truyền thống du xuân, thưởng thức phong cảnh và xem thần dân ăn Tết. Đặc biệt, tế Nam Giao, tế Xã Tắc và cày ruộng Tịch Điền là những lễ bắt buộc. Đây là những trọng trách mà thiên tử phải làm để cầu cho quốc thái dân an, xã tắc bền vững.


Sau bao nhiêu năm binh lửa, đây là những ngày tháng thanh bình nhất của Nguyễn Ánh. Nhà vua giấu kín những tổn thương trong lòng, vui vẻ đón mùa xuân đầu tiên với một niềm hy vọng dạt dào. Ngài mong sẽ tái thiết lại vương quốc đầy vụn vỡ và mong manh này, đưa đất nước hùng cường tiếp nối truyền thống của các vị đế vương tiền triều, như các câu thơ được khắc trang trọng trên điện Thái Hòa.


“Thái bình trong ngày mới

Mở rộng quy mô xưa

Văn vật cùng tụ hội

Gió xuân tràn kinh đô”